《静夜思》
床前明月光,
chuáng qián míng yuè guāng,
疑是地上霜。
yí shì dì shàng shuāng。
举头望明月,
jǔ tóu wàng míng yuè,
低头思故乡。
dī tóu sī gù xiāng。
《春晓》
春眠不觉晓,
chūn mián bù jué xiǎo,
处处闻啼鸟。
chù chù wén tí niǎo。
夜来风雨声,
yè lái fēng yǔ shēng,
花落知多少。
huā luò zhī duō shǎo。
《登鹳雀楼》
白日依山尽,
bái rì yī shān jìn,
黄河入海流。
huáng hé rù hǎi liú。
欲穷千里目,
yù qióng qiān lǐ mù,
更上一层楼。
gèng shàng yī céng lóu。
《望庐山瀑布》
日照香炉生紫烟,
rì zhào xiāng lú shēng zǐ yān,
遥看瀑布挂前川。
yáo kàn pù bù guà qián chuān。
飞流直下三千尺,
fēi liú zhí xià sān qiān chǐ,
疑是银河落九天。
yí shì yín hé luò jiǔ tiān。
《绝句》
两个黄鹂鸣翠柳,
liǎng gè huáng lí míng cuì liǔ,
一行白鹭上青天。
yī háng bái lù shàng qīng tiān。
窗含西岭千秋雪,
chuāng hán xī lǐng qiān chóu xuě,
门泊东吴万里船。
mén bó dōng wú wàn lǐ chuán。
《江雪》
千山鸟飞绝,
qiān shān niǎo fēi jué,
万径人踪灭。
wàn jìng rén zōng miè。
孤舟蓑笠翁,
gū zhōu suō lì wēng,
独钓寒江雪。
dú diào hán jiāng xuě。
《早发白帝城》
朝辞白帝彩云间,
zhāo cí bái dì cǎi yún jiān,
千里江陵一日还。
qiān lǐ jiāng líng yī rì huán。
猿声啼不住,
liǎng àn yuán shēng tí bù zhù,
轻舟已过万重山。
qīng zhōu yǐ guò wàn zhòng shān。
《鹿柴》
空山不见人,
kōng shān bù jiàn rén,
但闻人语响。
dàn wén rén yǔ xiǎng。
返景入深林,
fǎn jǐng rù shēn lín,
复照青苔上。
fù zhào qīng tái shàng。
《望天门山》
天门中断楚江开,
tiān mén duàn jiàn chǔ jiāng kāi,
碧水东流至此回。
bì shuǐ dōng liú zhì cǐ huí。
青山相对出,
liǎng àn qīng shān duì xiāng chū,
孤帆一片日边来。
gū fān yī piàn rì biān lái。
《滁州西涧》
独怜幽草涧边生,
dú lián yōu cǎo jiàn biān shēng,
上有黄鹂深树鸣。
yǒu shàng huáng lí shēn shù míng。
春潮带雨晚来急,
chūn cháo dài yǔ wǎn lái jí,
野渡无人舟自横。
yě dù wú rén zhōu zì héng。
《池上》
小荷才露尖尖角,
xiǎo hé cái lù jiān jiān jiǎo,
早有蜻蜓立上头。
zǎo yǒu qīng tíng lì shàng tóu。
《春夜喜雨》
好雨知时节,
hǎo yǔ zhī shí jié,
当春乃发生。
dāng chūn nǎi fā shēng。
随风潜入夜,
suí fēng qián rù yè,
润物细无声。
rùn wù xì wú shēng。
野径云俱黑,
yě jìng yún jù hēi,
江船火独明。
jiāng chuán huǒ dú míng。
晓看红湿处,
xiǎo kàn hóng shī chǔ,
花重锦官城。
huā zhòng jǐn guān chéng。
《江畔独步寻花》
黄师塔前江水东,
huáng shī tǎ qián jiāng shuǐ dōng,
春光懒困倚微风。
chūn guāng lǎn kùn yǐ fēng wéng。
桃花尽日随流水,
táo huā jìn rì suí liú shuǐ,
洞在清溪何处边?
dòng zài qīng xī zhè wèi biān?
好雨知时节,
hǎo yǔ zhī shí jié,
当春乃发生。
dāng chūn nǎi fā shēng。
随风潜入夜,
suí fēng qián rù yè,
润物细无声。
rùn wù xì wú shēng。
野径云俱黑,
yě jìng yún jù hēi,
江船火独明。
jiāng chuán huǒ dú míng。
晓看红湿处,
xiǎo kàn hóng shī chǔ,
花重锦官城。
huā zhòng jǐn guān chéng。
《蜂》
不论平地与山尖,
bù lùn píng dì yǔ shān jiān,
无限风光尽被占。
wú xiàn fēng guāng jìn bèi zhàn。
采得百花成蜜后,
cǎi dé huā bǎi chéng mì hòu,
为谁辛苦为谁甜?
wèi shéi xīn kǔ wèi shéi tián?