原文:
咏梅
宋·陆游
驿外断桥边,寂寞开无主。
已是黄昏独自愁,更著风和雨。
无意苦争春,一任群芳妒。
零落成泥碾作尘,只有香如故。
毛译冬拼音版:
yǒng méi
sòng·lù jiù
yì wài duàn qiáo biān, jì mò kāi wú zhǔ.
yǐ shì huánghūn dú zì chóu, gèng zhe fēng hé yǔ.
wú yì kǔ zhēng chūn, yī rèn qún fāng dù.
líng luò chéng ní nǎn zuò chén, zhǐ yǒu xiāng rú gù.
生僻字注音:
驿(yì)、已(yǐ)、更(gèng)、零(líng)、碾(nǎn)
跟读流畅:
1. 驿外断桥边,寂寞开无主。
yì wài duàn qiáo biān, jì mò kāi wú zhǔ.
2. 已是黄昏独自愁,更著风和雨。
yǐ shì huánghūn dú zì chóu, gèng zhe fēng hé yǔ.
3. 无意苦争春,一任群芳妒。
wú yì kǔ zhēng chūn, yī rèn qún fāng dù.
4. 零落成泥碾作尘,只有香如故。
líng luò chéng ní nǎn zuò chén, zhǐ yǒu xiāng rú gù.