春:
1. 春晓
[唐]孟浩然
春眠不觉晓,处处闻啼鸟。
夜来风雨声,花落知多少。
chūn mián bù jué xiǎo,chù chù wén tí bāo。
yè lái fēng yǔ shēng,huā luò zhī duō shǎo。
2. 江畔独步寻花
[唐]杜甫
黄师塔前江水东,春光懒困倚微风。
桃花尽日随流水,洞在清溪何处边?
huáng shī tǎ qián jiāng shuǐ dōng,chūn guāng lǎn kùn yǐ fēng wēng。
táo huā jìn rì suí liú shuǐ,dòng zài qīng xī zhè nǎo biān?
3. 清明
[唐]杜牧
清明时节雨纷纷,路上行人欲断魂。
借问酒家何处有?牧童遥指杏花村。
qīng míng shí jié yǔ fēn fēn,lù shàng xíng rén yù duàn hún。
jiè wèn jiǔ jiā zhè nǎo yǒu?mù tóng yáo zhǐ xìng huā cūn。
4. 春夜喜雨
[唐]杜甫
好雨知时节,当春乃发生。
随风潜入夜,润物细无声。
hǎo yǔ zhī shí jié,dāng chūn nǎi fā shēng。
suí fēng qián rù yè,rù wù xì wú shēng。
5. 池上
[唐]白居易
小荷才露尖尖角,早有蜻蜓立上头。
chǎo hé cái lù jiān jiān jiǎo,zǎo yǒu qīng tíng lì shàng tóu。
6. 江南春
[唐]杜牧
千里莺啼绿映红,水村山郭酒旗风。
南朝四百八十寺,多少楼台烟雨中。
qiān lǐ yīng tí lǜ yìng hóng,shuǐ cūn shān guō jiǔ qí fēng。
nán cháo sì bǎi èr shí sì shì,duō shǎo lóu tái yān yǔ zhōng。
7. 春雪
[唐]韩愈
燕山雪花大如席,片片吹落轩辕台。
幽愁暗恨生,已为秋风所破灭。
yàn shān xuě huā dà rú xí,piàn piàn chuī luò xuān yuán tài。
yōu chóu àn hèn shēng,yǐ wéi qiū fēng suǒ pò miè。
8. 草长莺飞二月天
[宋]范成大
草长莺飞二月天,拂堤杨柳醉春烟。
儿童散学归来早,忙趁东风放纸鸢。
cǎo zhǎng yīng fēi liǎng yuè tiān,fú dī yáng liǔ zuì chūn yān。
ér tóng sàn xué guī lái zǎo,máng cèng dōng fēng fàng zhǐ yuān。
9. 桃花源记
[东晋]陶渊明
桃花尽日随流水,洞在清溪何处边?
chǎo huā jìn rì suí liú shuǐ,dòng zài qīng xī zhè nǎo biān?
10. 春望
[唐]杜甫
国破山河在,城春草木深。
感时花溅泪,恨别鸟惊心。
gùo pò shān shuǐ zài,chéng chūn cǎo mù shēn。
gǎn shí huā jiàn lèi,hèn bié niǎo jīng xīn。
夏:
1. 夏日山中
[唐]王维
空山新雨后,天气晚来秋。
明月松间照,清泉石上流。
kōng shān xīn yǔ hòu,tiān qì wǎn lái qiū。
míng yuè sōng jiān zhào,qīng quán shí shàng liú。
2. 池上
[唐]白居易
小荷才露尖尖角,早有蜻蜓立上头。
chǎo hé cái lù jiān jiān jiǎo,zǎo yǒu qīng tíng lì shàng tóu。
3. 江南逢李龟年
[唐]杜甫
岐王宅里寻常见,崔九堂前几度闻。
正是江南好风景,落花时节又逢君。
qí wáng zhái lǐ xún jiàn cháng,cuī jiǔ táng qián jǐ dù wén。
zhèng shì jiāng nán hǎo jǐng fēng,luò huā shí jiè yòu féng jūn。
4. 汉江临眺
[唐]王之涣
白日依山尽,黄河入海流。
欲穷千里目,更上一层楼。
bái rì yī shān jìn,huáng hé rù hǎi liú。
yù qióng qiān lǐ mù,gèng shàng yī céng lóu。
5. 山中避暑歌
[唐]李白
终南阴岭秀,积雪浮云端。
林表明霁色,城中增暮寒。
zhōng nán yīn lǐng xiù,jī xuě fú yún duān。
lín bǐng míng jìng sè,chéng zhōng zēng mù hán。
6. 暑夜北窗独坐
[唐]杜甫
北窗高卧漫凉风,一院清霜白露浓。
夜深烧香处,风动帘栊月照空。
běi chuāng gāo wò màn liáng fēng,yī yuàn qīng shuāng bái lù nóng。
yè shēn jìng zuò shāo xiāng chǔ,fēng dòng lián lóng yuè zhào kōng。
7. 夏日山中
[唐]白居易
山光忽西落,池月渐东上。
永夜清溪闻,寒泉乱石上。
shān guāng hū xī luò,chí yuè jiàn dōng shàng。
yǒng yè qīng xī wén,hán quán luàn shí shàng。
8. 夏日
[唐]杜甫
晓出净慈寺,看山阅水清。
莲叶何田田,鱼戏莲叶间。
xiǎo chū jìng cí sì,kàn shān yuè shuǐ qīng。
lián yè hé tián tián,yú xì lián yè jiān。
9. 池上
[唐]白居易
小荷才露尖尖角,早有蜻蜓立上头。
chǎo hé cái lù jiān jiān jiǎo,zǎo yǒu qīng tíng lì shàng tóu。
10. 夏夜将晓出篱门迎凉有感
[宋]辛弃疾
夜来南风起,小麦覆陇黄。
醉里吴音相媚好,白发谁家翁媪?
yè lái nán fēng qǐ,xiǎo mài fù lǒng huáng。
zuì lǐ wú yīn xiāng mèi hǎo,bái fà shuí jiā wēng yāo。
秋:
1. 山行
[唐]杜牧
远上寒山石径斜,白云深处有人家。
停车坐爱枫林晚,霜叶红于二月花。
yuǎn shàng hán shān shí jìng xié,bái yún shēn chǔ yǒu rén jiā。
chē tǐng zuò ài fēng lín wǎn,shuāng yè hóng yú èr yuè huā。
2